24. Tao giật thót cả mình khi nghe thằng Thanh nói vậy. Trời không nhẽ những tính toán hết sức chu toàn của tao bị một thằng mặt cho tai heo như nó phát hiện ra sao. Mấy con nhỏ kia mặt cũng tái mét khi nghe thằng Thanh nói vậy. Con Liên ngồi dưới như muốn bật dậy khi thấy thằng Thanh bước gần tới cái thùng. Miệng nhỏ lắp bắp :
- Làm … gì… gì… có… có chứ !
Hành động ngu ngốc của nhỏ càng tố cáo là cái thùng phiếu có gian trá, càng củng cố thêm cho cái lập luận của thằng Thanh. Thằng Thanh cười mỉm chi bước lên bục giảng, tiến về phía cái bàn giáo viên – nơi để cái thùng phiếu. Nó thình nắm lấy tay nhỏ Thanh Phương một cái, tao dám chắc tim nhỏ sẽ rớt ra ngoài nếu nó không có mấy lớp áo bọc lại. Thằng Thanh nhìn trừng trừng mặt nhỏ Phương, rồi nó lặng lẽ cầm cái thùng phiếu xốc ngược xuống. Nó lắc lắc cái thùng đến khi không còn cái gì rớt xuống nữa rồi mới thọc tay vô thùng mà mò mẫm. Mò một hồi không có cái gì nó chuyển sang thọc đầu vào nhìn trong cái thùng phiếu. Có lẽ nó chả thấy gì hết nên mới chịu nhặt tấm phiếu cuối cùng còn sót lại lên. Cả bọn tao ai nấy cũng đều thở phào nhẹ nhõng khi cái trò này không bị phát hiện. Không đợi nó mở ra tấm phiếu, tao đã giật lấy và đọc oanh oanh lên trước cả lớp :
- Dấu tick !
Đơn vị tài trợ
Nhãn
- Ảnh đẹp (3)
- Nhạc (4)
- Phim (16)
- Thành phố của người lạ (1)
- Tin điện ảnh (9)
- Truyện (28)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012
Thằng tồi - cháp 24
Thằng tồi - cháp 23
23. Lúc này tôi mới nhớ đến cái cần gạt ở mặt sau của thùng phiếu. Con nhỏ này đúng là ác quỷ. Nhỏ bắt tôi làm hơn hai tiếng đồng hồ để làm cái cần gạt qua gạt lại. Cái cần này có gắn liền với cái tấm giấy ở bên trong cái thùng. Khi mà tôi gạt cái cần sang bên phải thì tấm giấy sẽ nghiêng về bên trái, còn khi tôi gạt cái cần sang bên trái thì tấm giấy sẽ nghiêng về phía ngược lại. Nói chung là tấm giấy có chức năng di chuyển để chia cái thùng phiếu thành hai phần . Cái thùng mà nghiêng về bên nào thì phần bên kia sẽ rộng hơn phần còn lại. Tôi chỉ nhớ có đến đó. Không hiểu cái cần gạt thì liên quan gì nên tôi hỏi lại :
- Tao vẫn không hiểu ý mày là gì ?
- Thì cái cần gạt có thể điều chỉnh độ rộng của hai phần trong cái thùng đúng không ?
- Ừ !
- Tao vẫn không hiểu ý mày là gì ?
- Thì cái cần gạt có thể điều chỉnh độ rộng của hai phần trong cái thùng đúng không ?
- Ừ !
Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012
Những giấc mơ dài (p3)
Hồ Ly Trắng - phần 3
Hàng ngày càng tiếp xúc với tiểu Bạch, trong lòng Thanh Phương càng dấy
lên nhiều điều khó hiểu. Mặc dù biết được hai huynh muội của tiểu Bạch tu phép
tiên ở trên núi nhưng sao cả một dinh thự mà chỉ có hai người sống với nhau. Kiến
thức của họ về lịch sử và cuộc sống hằng ngày lại vô cùng phong phú. Lại thêm
chuyện dù ở núi Tuyết Sơn ngày ngày trắng xóa mà cả Linh nhi lẫn tiểu Bạch ăn mặc
vẫn rất phong phanh. Ngôi dinh thự này lại vô cùng ấm, trong khi chàng chẳng thấy
bất cứ cái lò sưởi nào. Lửa chỉ tìm thấy ở một nơi duy nhất là ở nhà bếp. Tuy
nhiên, điều khiến chàng băn khoăn nhiều nhất là cách tiểu Bạch đối xử với y. Hắn
không những chăm sóc tận tình cho y, mà còn rất mực quan tâm. Mỗi khi thấy y buồn
chán, hắn nếu không đưa y đi du ngoạn cảnh đẹp ở Tuyết Sơn thì lại gảy đàn ca
múa cho y xem. Một nam nhân tu đạo lại biết múa những vũ điệu hết sức quyến rũ
như vậy thật là điều kỳ lạ. Và hôm nay cũng vẫn là một ngày như vậy.
Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012
Những giấc mơ dài (p2)
2. Kim Hoa vẫn đang cố gắng chạy thật nhanh trong khi bàn tay đó cũng đã sắp đoạt được mạng của cô. Bất thình lình cô bị một bóng trắng chụp té nhào xuống đất. Quả nhiên hồ ly trắng đã hiện hình. Kim Hoa lúc này mặt cắt không còn chút máu, cô dường như không còn kiểm soát được cơ thể nữa. Ngay cả kêu lên một tiếng cô cũng không thể. Số của cô đến đây đã là tận rồi hay sao. Hồ yêu lúc này tỏ ra vô cùng cảnh giác, nó nhìn ngó xung quanh xem có ai hay không. Chắc có lẽ nó vẫn còn hơi e sợ vị đạo sỹ mà lần trước đã gặp ở nhà của Kim Hoa. Có lẽ lần này nó gặp may vì ở đây không có ai ngoài nó và Kim Hoa.
Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012
Thằng tồi - chap 22
Thằng Thanh cũng giận dữ mà nắm lấy cổ áo của chú rồi thét:
- Chưa thằng nào dám nắm cổ áo của tui mà không bầm dập. Giờ chú muốn cái gì. Đừng tưởng là chú của thằng này mà tui sợ chú nhá.
- Hai người có thôi đi ngay không? Đang làm cái gì vậy hả? – không thể ngồi yên mà nhìn hai người đó đánh nhau nên tôi mới lên tiếng – Thanh sao mày dám hỗn với chú Phương vậy? Còn chú nữa bộ cháu nói mà chú không tin à?
- Chưa thằng nào dám nắm cổ áo của tui mà không bầm dập. Giờ chú muốn cái gì. Đừng tưởng là chú của thằng này mà tui sợ chú nhá.
- Hai người có thôi đi ngay không? Đang làm cái gì vậy hả? – không thể ngồi yên mà nhìn hai người đó đánh nhau nên tôi mới lên tiếng – Thanh sao mày dám hỗn với chú Phương vậy? Còn chú nữa bộ cháu nói mà chú không tin à?
Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012
Những giấc mơ dài (p1)
Hồ ly trắng.
1.Mũi
tên lao vun vút về phía trước. Phập, mũi tên cắm thẳng vào trước ngực của một
con tiểu hồ ly trong khi miệng nó đang ngậm một nữ nhân. Con hồ ly ré lên một
tiếng đau đớn mà nhả nữ nhân đó ra. Nhanh như cắt người vừa bắn mũi tên đó lao
lên chụp nữ nhân lại. Nhẹ nhàng đáp xuống đất, để nữ nhân xuống, vị pháp xư vội
nhặt cung tên lên chuẩn bị cho tiểu hồ ly một một mũi tên khác. Nhưng có lẽ
trong lúc không để ý, con tiểu hồ ly đã biến mất tự lúc nào. Quan sát kỹ lưỡng một
hồi vẫn không thấy bóng dáng của nó đâu, vị pháp sư lúc này mới bỏ cung tên xuống.
Lúc này người nhà của nữ nhân ấy mới chạy ập đến:
-
Tiểu thư, cô có sao
không? – Một tên gia nhân sau khi đỡ nữ nhân ấy lên vừa lay thật mạnh.
Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012
Thằng tồi - cháp 21
Chú nở nụ cười khi thấy tôi đã tỉnh lại. Chắc thấy hai chị em tôi cãi nhau chí chéo nên nãy giờ chú chả nói gì. Chú ngồi trên ghế nhìn tôi một cách đắm đuối như chưa bao giờ được ngắm. Lúc đầu còn không có cảm giác gì nhưng mãi cũng thấy ngài ngại và khó chịu. Thế nên tôi mới cất lời:
- Chú làm gì mà nhìn dữ vậy. Bộ bữa nay nhìn cháu đẹp trai lắm hay sao?
- Ừ công nhận đẹp thiệt – chú lại che miệng khẽ cười rồi nói tiếp – nhưng mà đẹp lạ.
Ngẩn ngơ trước câu nói của chú, tôi hỏi lại:
- Đẹp lạ là sao?
- Ủa bộ cháu không soi gương à?
- Từ lúc tỉnh lại tới giờ cháu chưa soi gương.
Tôi thật thà đáp lại. Thấy vậy, chú đứng dậy đi tìm cho tôi chiếc gương. Lục đục một hồi, chú cũng tìm được một cái để đưa cho tôi. Giơ chiếc gương trước mặt cho tôi xem mà chú không ngừng cười sặc sụa. Nhìn vào trong gương tôi mới giật mình hoảng hốt:
- Là cháu đây hả? Trời cái gì vậy nè!!!
- Chú làm gì mà nhìn dữ vậy. Bộ bữa nay nhìn cháu đẹp trai lắm hay sao?
- Ừ công nhận đẹp thiệt – chú lại che miệng khẽ cười rồi nói tiếp – nhưng mà đẹp lạ.
Ngẩn ngơ trước câu nói của chú, tôi hỏi lại:
- Đẹp lạ là sao?
- Ủa bộ cháu không soi gương à?
- Từ lúc tỉnh lại tới giờ cháu chưa soi gương.
Tôi thật thà đáp lại. Thấy vậy, chú đứng dậy đi tìm cho tôi chiếc gương. Lục đục một hồi, chú cũng tìm được một cái để đưa cho tôi. Giơ chiếc gương trước mặt cho tôi xem mà chú không ngừng cười sặc sụa. Nhìn vào trong gương tôi mới giật mình hoảng hốt:
- Là cháu đây hả? Trời cái gì vậy nè!!!
Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011
Phụng tiên – chap 1
“Truyền thuyết kể rằng khi hình thành nên vùng đất phương nam, Mẫu Thần đã giao cho Phụng tiên là linh thần trấn giữ vùng đất này. Khác với ba linh thần còn lại, Phụng tiên là loài linh vật có nhiều điểm rất khác biệt. Thứ nhất dòng giống Phụng tiên có một đặc điểm là năng lực thần linh sẽ không xuất hiện cho đến khi có đứa con đầu tiên. Thứ hai, Phụng tiên có năng lực tự hồi sinh để bảo vệ được mình trước sự tấn công của các linh than khác. Và cuối cùng, Phụng tiên là giống loài sinh sôi rất đặc biệt. Mỗi linh thể chỉ sinh duy nhất một lần mà không qua giao phối. Quả trứng sau khi hấp thụ đủ âm dương khí sẽ sinh ra linh thể mới. Và trong giai đoạn linh thể chưa thành hình thì nếu bị bất cứ nguồn lực nào tác động thì sẽ bị biến dạng thành giống loài khác.Có lẽ vì thế mà sau khi sinh thì bất cứ linh thể nào của loài Phụng tiên cũng mạnh mẽ vô cùng. Vì có như thế mới có thể bảo vệ được giống nòi của mình.
Tuy nhiên, có một lần khi một linh thể của loài Phụng tiên sắp sửa sinh thì bị cuộc tập kích bất ngờ của Long tiên. Giống loài hung hãn và hung dũng nhất trong tứ thần. Cuộc tập kích đã khiến cho quả trứng vừa sinh ra đã rơi xuống trần gian. Nơi những thần dân Phụng tiên đang sinh sống. Phụng tiên tuy vô cùng đau đớn nhưng lại khổng thể xuống trần tìm con được. Chỉ mong một ngày Phụng tử sẽ tìm đường quay về được thiên Phụng cung đình. Năm đó cũng làm năm mà người dân phương nam chịu không biết bao nhiêu thiên tai. Đồng ruộng nhà cửa đều ngập úng. Người ta đồn là do nước mắt của Phụng mẫu mà thành. Thực hư không ai có thể thẩm định được hết”
Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011
Thằng tồi - cháp 20
20. Mặc kệ sự quan tâm của tôi, nó vẫn không buông tay lái mà định trèo lên đi. Gằng mạnh tay lái lại, tôi quát:
- Mày bị điếc hả? Có nghe tao nói gì không hả?
Mặc cho tôi có gào thét như một thằng điên, nó vẫn bước đi. Không kềm chế nổi cơn giận , tôi chạy lên phía trước , giơ hai tay ra chặn đầu xe nó lại. Ánh mắt tôi lúc này nhìn chắc là cực kỳ đáng sợ. Tôi lại thêm một lần nữa gào lên:
- Mày mà còn lơ tao nữa là từ đây đừng hòng hai đứa nói chuyện câu nào nữa hết. Mày bị gì vậy hả?
Nó vẫn im lặng và hướng ánh mắt về phía con sông mà không thèm nhìn tôi. Tôi nhảy chồm lạy ôm ghì lấy cổ xe đạp không cho nó đi dù chỉ nữa bước. Có lẽ lúc này nó mới khó chịu ra mặt, nó nói:
Thằng tồi - cháp 19
19. Sự ra đi của bà nội kéo theo mọi hân hoan chào đón năm mới cũng biến mất. Một cái tết buồn nhất từ trước đến giờ diễn ra một cách chậm chạp. Chưa bao giờ tôi thấy tôi lại mong đi học lại như thế. Hãy cứ thử nghĩ xem, tết mà phải ở nhà vì mắc đám tang. Bạn bè cũng ngại đến vì nhà tôi ở xã, chỉ có lèo tèo mấy đứa bạn cũ là có thăm hỏi dăm ba câu. Thằng Thanh thì ở chơi với tôi đúng hôm sinh nhật rồi mấy ngày khác nó cũng mất biệt với lũ bạn cùng lớp mới. Anh Phương thì phải theo ba mẹ lên thành phố ăn tết. Nói tóm lại, tôi đã trải qua một cái tết buồn chán hết sức.
Những ngày đầu sau tết có phần hơi chán nản. Mấy đứa bạn của tôi đa phần vẫn chưa quên được cái vị hạt dưa bánh tét, nên cái tinh thần học tập chả biết làm rớt ở đâu. Tôi thì vẫn còn buồn vì sự ra đi của bà nội nên cũng chả thiết tha gì việc học cũng như việc tám dóc về những ngày tết như tụi nó. Cũng may là thầy cô ai nấy cũng đều dễ tính nên việc lơ là này đều được thầy cô nhắm mắt làm ngơ. Mà tình trạng đó cũng chỉ kéo dài hơn một tuần mà thôi. Vì đến tuần sau tụi nó được thông báo là sẽ kiểm tra chất lượng học sinh giỏi đợt một. Điều này đồng nghĩa là những đứa trong đội tuyển sẽ phải ôn tập để bảo toàn tính mạng của mình – nghĩa là tiếp tục được ở lại đội. Còn mấy đứa khác thì cũng hăm he ôn tập để có thể được vào đội tuyển. Bởi vì trường tôi có một đặc trưng là rèn luyện đội tuyển học sinh giỏi bằng cách cho kiểm tra chất lượng ba tháng 1 lần, ai có thể theo kịp thì còn ở lại đội, không thì trở lại học bình thường để nhường cho những người khác giỏi hơn.
Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011
Thằng tồi - cháp 18
18. Sáng hôm nay thức dậy, tôi có một cảm giác dễ chịu vô cùng. Chợt tự hỏi mình ngủ khi nào mà chả nhớ. Chỉ biết lúc nghe anh Phương nói chuyện mình khóc như điên mà thôi. Nhớ lúc đó mình vẫn còn ôm chằm anh ấy, mặt úp vào áo mà tấm tức khóc. Tự dưng thấy âm ẩm ở phía ngực. Chả nhẽ hồi tối mình lại “dấm đài”. Nhưng ai lại “dấm đài” trên áo cơ chứ. Để ý kỹ mới thấy cái dộ âm ẩm đó không chỉ xuất phát từ cái áo của mình mà còn do cái áo bên dưới. Á!!! Tối hôm qua mình ôm anh Phương khóc một trận rồi ngủ quên trên mình ảnh sao? Có lẽ cảm nhận được sự động đậy của tôi, anh Phương từ từ mở mắt. Đây là lần đầu tiên hai người chúng tôi nhìn thẳng vào nhau với một cự ly gần như vậy. Hơi thở của cả hai đều đêu phả vào nhau âm ấm. Tự dưng lúc này tôi mới để ý mình đang có một tư thế hết sức kỳ cục với anh Phương. Toàn bộ cơ thể tôi đang đè trên người anh Phương. Tự dưng thấy như vậy, tôi không kiểm soát được cơ thể nữa. Máu trong người tôi đang dồn ứ vào hai nơi: một là mặt và hai là chỗ mà ai cũng biết là ở đâu đấy. Thế nhưng anh Phương thì không hề biết điều đó, anh ấy cứ chăm chú nhìn tôi một cách kỳ lạ, mãi một lúc sau anh Phương mới nói:
Thằng tồi - cháp 17
17. Xe dừng trước cổng nhà bà, ba bảo tôi vào trước còn ba phải đi làm chuyện gì đó. Tôi nghĩ ba cần lấy lại sự điềm tĩnh để gặp bà, ba muốn bà thấy an tâm trước khi ra đi. Tôi lặng lẽ bước vào nhà. Không khí bây giờ hết sức trầm lắng mặc dù có rất đông người ở xung quanh bà. Lúc này tiếng nói thều thào của bà tự dưng đặc biệt rõ rệt, có lẽ là bà khỏe hơn rồi thì phải. Đâu có như là ba nói đâu. Tôi thấy bà khỏe hơn mà.
Tôi thấy cô Trang đang cầm tay bà mà khóc nấc. Cô là người thân thuộc với bà nhất trong số các con cái do đã sống cùng bà từ trước cho đến tận bây giờ. Cô cứ ôm chặt người bà mà khóc, tiếng của cô giờ chả nghe được cái gì. Bởi vì tiếng nấc, tiếng khóc, tiếng nói cứ thi nhau chui vào từng câu chữ :
- Mẹ … hức … đừng bỏ … hức… con mà ! Hu hu hu … ! Mẹ mà… hu hu … bỏ.. hức… con… hức … thì con … sống với ai.
Tôi thấy cô Trang đang cầm tay bà mà khóc nấc. Cô là người thân thuộc với bà nhất trong số các con cái do đã sống cùng bà từ trước cho đến tận bây giờ. Cô cứ ôm chặt người bà mà khóc, tiếng của cô giờ chả nghe được cái gì. Bởi vì tiếng nấc, tiếng khóc, tiếng nói cứ thi nhau chui vào từng câu chữ :
- Mẹ … hức … đừng bỏ … hức… con mà ! Hu hu hu … ! Mẹ mà… hu hu … bỏ.. hức… con… hức … thì con … sống với ai.
Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011
Thằng tồi - cháp 13
13. Nghe đến đoạn này, nhỏ như muốn té xe. Trời, sao thằng này ăn cái gì mà gan dữ ta. Ban ngày ban mặt mà chơi trò biến thái. Trời sáng trưng thế này mà nó dám giở trò dê xồm thằng nhóc của nhỏ - cái này tui phải đính chính gấp, mắc công có người hiểu nhầm. Thứ nhất: tuy là giữa thanh niên bạch nhật nhưng mà trời tối om do mưa đang xối xả trút. Thứ hai: thằng nhóc không là của nhỏ, nhỏ nhé - . Nhỏ đương nhiên là biết chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo : thằng đức lắc đầu nguầy nguậy và mặt đỏ lên như trái gấc. Mặc dù không thấy trực tiếp nhưng cái tiếng động sột soạt lẫn dáng vẻ chuyển động của cái đầu thằng nhóc trong cái áo mưa đã chứng minh cho điều đó. Đặc biệt thêm một bằng chứng khó chối cãi là tiếng của thằng nhóc – tôi tự hỏi sao nhỏ nghe rõ mồn một đến thế khi mà mữa vẫn nặng hạt vì trong tình trạng như thế người ta ít người dám hét to lên :
Thằng tồi - cháp 14
14. Cái gì ??? Nó thích tôi thật sao ? Không phải bình thường nó menly lắm mà. Tự dưng hôm nay bị điên rồi nói sảng vậy. Nhưng mà thích thật. Thì ra nó lại thích tôi. Mà tôi thì có cảm giác là gì nhỉ. Chả biết nữa. Một người bạn – không phải. Một người yêu – không phải. Chắc chỉ là một người anh của riêng nó mà thôi. »
Đang miên man trong miền mơ mộng, tôi chả để ý một chiếc xe máy đang phóng như điên từ đằng sau đâm tới. RẦM !!! Tôi ngã nhào xuống đám ruộng đang sắp chín vàng. May mắn cho tôi là đất ruộng cho nên chả bị trầy xướt gì mà chỉ bị lấm lem đầy bùn đất. Chiếc xe đạp của tôi thì không được may mắn như vậy. Nó đã bị cán bẹp dí dưới cái xe máy khốn kiếp của thằng chả. Bây giờ cái vành bánh trước cong vèo, còn cái cổ thì cũng bị móp méo. Ui ui, còn gì cái xe yêu quý của tôi nữa. Ngước nhìn thẳng về phía thằng điên vừa mới tông tôi, định chửi cho nó một trận vì cái tội đi cẩu thả mà đụng vào người khác. Nhưng chết tiệt thật, tôi gặp người quen – thằng chả là anh của một người bạn đã mất của tôi – anh Phú Quý. Anh ấy vốn dĩ là người rất hiền lành và lịch sự nữa. Tôi dám chắc là không biết bao cô gái đã ngã rạp dưới chân anh ấy. Thật tình là tôi cũng đã có khá nhiều cảm tình với anh ấy. Mỗi lần qua thắp nhang cho nó, tôi đều nán ở lại đó một chút để gặp anh Quý rồi nói mấy câu vu vơ. Toàn là những câu chuyện tào lao thiên đế mà thôi, nhưng mà cũng may mắn là anh ấy đều hưởng ứng nó. Không hiểu vì lý do gì mà anh Quý lại chạy nhanh như vậy. Nhưng tôi đoán đó là một lý do rất quan trọng.
Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011
thằng tồi - cháp 16
16. Sáng nay tự dưng cứ đi ra đi vô hoài mà không biết bị gì. Ai trong nhà cũng hỏi là tôi đang đợi ai à. Nhưng tôi có đợi ai đâu. Tự dưng thích đi qua lại thôi. Mà thằng Thanh chết tiệt này. Tôi mà gặp nó tôi phải mắng cho một trận mới được. Bạn bè gì như thế. Phải chi nhà hai đứa xa nhau thì thôi, đằng này cách nhau có mấy cái nhà thôi. Chả nhẽ qua gặp tôi một cái rồi đi về quê không được hả. Tức giận nên nhè cái cây hoa cúc mà bứt. Chả biết tôi bứt trong bao lâu mà đến một hồi nhìn lại một đốm lá lẫn lộn cùng cánh hoa tơi tả ở dưới chân. Còn trên chậu chỉ còn lại lưa thưa vài bông hoa.
thằng tồi - cháp 15
15. Nhắm không thể cà rỡm với nó mãi được, tôi đành nói :
• Thì thằng Đức chứ ai! Còn ai vô đây nữa.
• Sao lại là thằng Đức. Mà thằng thì có liên quan gì ở đây.
Bực bội vì mãi nó chả chịu nhận tôi, hay chính xác là nhớ nó đã làm gì, tôi đành nói huỵch toẹt ra :
• Thì mày ôm thằng Đức. Ủa lộn, thằng Đức ôm mày hôm mày chở nó về đó. Còn bày đặt nữa. Dám làm mà không dám nhận hả mậy.
• Ai nói mày nó ôm tao.
Khẽ lắc cái đầu, tôi cũng phải bó tay trước sự ngoan cố của nó. Thằng này nói không sách, mách không chứng là nó không chịu nhận mà. Tôi quyết làm cho ra lẽ chuyện này. Vì thế nên mới nói :
Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011
Thằng tồi - cháp 12
12. Tự dưng con Tú đẹt nở ra cụ cười hết sức gian manh. Mắt nhỏ cứ chớp chớp như là bị ai đó thổi phù phù vô mặt. Cái thái độ đó của nhỏ làm tôi bực mình kinh khủng. Biết tôi cắn câu rồi thì cứ thế mà giật đi không chịu. Cứ nhấp nha nhấp nhứ làm tôi càng nóng ruột hơn. Thấy cái vẻ mặt như là không chịu nổi nữa của tôi nhỏ mới tắt nụ cười mà nói:
• Tui biết ngay là ông mà nghe tin nó thế nào cũng giãy nãy như cá lên bờ mà! Vậy mà nguyên năm lớp 9 ông không chịu nhận là thích nó.
• Bà có chịu vô vấn đề chính không? Ở đó mà còn nhắc nữa. Nếu năm đó không phải tại bà bày trò thì cái đám kia đâu có chọc tui với thằng Thanh.
• He he, tại vì có người “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” đó chứ!
• Giờ bà có nói hay là thôi! Không nói tui đi về à !
Mặc cho những lời tôi nói. Thậm chí khi tôi toan đứng dậy quay đầu bước đi. Nhỏ vẫn ung dung ngồi nhìn tôi như là chưa có bao giờ được nhìn tôi vậy. Thấy cái chiêu giận dỗi này không có tác dụng với nhỏ, tôi đành xuống nước :
• Mệt quá, giờ bà nói đi. Tui… tui … tui năng nỉ đó !
• He he, sao không chịu nói sớm đỡ phải mắc công đi qua đi lại. Ai biểu ông màu quá làm gì ?
Ngao ngán trước cái con nhỏ quái vật này, tôi lắc đầu ngồi thụp xuống vểnh tai lên nghe nó nói :
« Trưa thứ bảy, khi mà mọi người lục đục một hồi rồi cũng kéo nhau về vì nếu cứ đứng đợi như thế thì cho đến khi nào mới tạnh mưa. Lúc này chỉ còn lại vài đứa ở trong các lớp, có lẽ cũng vì không mang áo mưa như nhỏ. Đưng ngoài hiên là thằng Đức, chả biết nó nghĩ gì mà cứ đứng ngắm mưa suốt cả buổi. Thỉnh thoảng lại đưa tay ra đón những giọt mưa rơi nặng trĩu. Ánh mắt nó xa xăm như đang ở chốn nào đó chứ không phải là cái lớp vắng người này. Lúc này tao cũng đang thu xếp lại đống khăn bàn, bình hoa cho lớp. Tại tới phiên nhỏ trực lớp mà. Với lại trời cũng đang mưa nên nhỏ chả việc gì phải vội. Tự dưng một bóng người từ hướng nhà để xe đi vào làm nó giật cả mình vì giờ này chỉ có người đi về chứ có ai lại đi học đâu. Nhỏ đang cố đoán thử xem ai đang ở trong cái áo mưa xanh lè đó – cái màu mà nhỏ ghét cay ghét đắng.
Tự dưng thấy cánh tay của người đó kéo tay thằng Đức đi theo, còn thằng Đức thì ngần ngại không muốn đi. Toan chạy ra giúp thằng nhóc thì nhỏ nghe tiếng hai đứa trò chuyện :
Thằng tồi - cháp 11
11. Đang định bước đến chỗ con Tú đẹt thì thằng Cát Tường xuất hiện. Xin phải nói thêm về anh chàng này. Vì có lẽ nếu may mắn, tôi sẽ kể cho các bạn biết một câu chuyện thú vị về anh ta. Hắn ta đẹp trai với mái tóc xoăn, mũi cao và khuôn mặt nam tính. Tính tình vui vẻ, hay là tâm điểm của mọi sự chú ý vì ngoài các mã đẹp trai, hắn ta còn có khả năng kể chuyện cực kỳ siêu phàm. Từ chuyện cười đến chuyện ma. Nói chung hắn ta có cái khiếu ăn nói. Đã vậy lại cao ráo, tướng tá khá hấp dẫn. Con nhà lại thuộc hàng có của ăn của để, thế nên xét về ăn mặc hay gu thẩm mĩ, hắn ta cũng là số dzách. Cũng bởi vậy thế nên anh chàng này được khá nhiều bạn nữ để ý và mến mộ. Trong đó, nổi bật là nhỏ Kim Thoa – nữ học sinh đến từ hành tinh khác bởi khả năng học siêu phàm của nàng, tiếp đến là Thùy Xê – cô nàng nổi danh bởi vẻ đẹp khó lòng từ chối. Câu chuyện của anh chàng này sẽ cực kỳ hấp dẫn nếu tôi, tác giả chịu khó ngồi viết ra cho các bạn đọc. Nhà Cát Tường cũng nằm trong khu chợ này, thế nên việc tôi thường xuyên đụng mặt nó cũng là điều khó tránh khỏi. Cho nên lần gặp này tôi cũng chả có gì là ngạc nhiên. Ngạc nhiên là thấy hắn ta đang đi cùng Thanh Trà – lớp phó văn thể mỹ của lớp tôi, hát cực hay nhưng có cái tội là dành hết cái ốm cho người khác. Bởi vì bình thường, hai con người này cứ gặp nhau ở đâu là cãi nhau chí chóe. Thật khó mà tưởng tượng được họ lại có thể đi chung một con đường như vầy.
Vừa gặp mặt tôi, hắn ta đã cười nói vồ vã như là thân quen lắm :
• Công chúa 10A3 đi đâu thế này? Thật may mắn khi được gặp công chúa đó.
• Thằng Cát Rùa kia, tui không có chọc ông đó nha.Đừng để mới sáng sớm mà bị chửi rồi à.
Nó cười cầu tài một cái rồi lấy tay quàng qua vai tôi kéo lại mà vỗ vỗ như ta đây là anh em bạn bè chí cốt với hắn:
• Công chúa nhà ta dữ quá đi. Mới giỡn tí mà đã giận rồi à?
• Ai giỡn với ông mà giận hả. Ủa đi đâu đây?
• Trời chỗ là nhà tui mà ông này hỏi kỳ.
Lúc này tôi mới chợt nhận ra là mình hỏi một câu vô duyên hết sức. Để chữa thẹn tôi nhanh chóng bồi thêm một câu khác:
• Ý tôi là ông đi đâu với Trà vậy?
• À, cũng tại hôm bữa tôi làm bể bình hoa của lớp nên giờ phải đi mua lại nè.
• Cái vụ ông với anh 2 tui đánh nhau bị bể bình hoa đó hả. Mà có liên quan gì tới việc nhỏ Trà có mặt ở đây?
Nhỏ Trà im lặng nãy giờ nghe đến đây thì cũng lên tiếng:
• Tại ông này không biết mua bình hoa nào cho đẹp hết. Hôm qua ổng mang bình hoa xấu hoắc lên bị cô Nga dạy văn là quá trời nên giờ tui phải nai lưng đi lựa giúp ổng nè. Mà nếu không phải vì thầy Giang bảo thì tui cũng chả thèm đi đâu.
• Xời! Không phải tại thấy tui đẹp trai nên bà mới bu đi theo hả? – vừa nói hắn vừa chu chu cái mỏ về phía nhỏ Trà nhìn thật là đáng ghét.
Trước cái hành động mà tôi nghĩ là chẳng có gì là quá đáng thì con Trà đã phùng mang trợn má lên mà mắng sa sả:
• Cái thằng ôn dịch kia, cái mặt của ông chỉ đáng là cái ghế cho chị mày đặt đít lên ngôi nhé. Ở đó mà bu với chả bám. Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nha con.
• Ừ không biết là tui nằm mơ hay có người bị bắn trúng tim đen nên đâm ra giận cá mà chém tui đó nghe.
Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011
Thằng tồi - cháp 10
10. Kỳ thi khó nhọc trôi qua khiến cho bao đứa đều thở phào nhẹ nhõng, chỉ có tụi tôi là mới bắt đầu lo lắng. Bởi vì sau khi thi học kỳ xong là lúc mà nhà trường tiến hành kỳ thi tuyển học sinh giỏi. Cũng vì thế mà gần như hai tháng liền tôi không về đến nhà. Chỉ có ba mẹ là lần lượt ra thăm tôi. Lần nào không quà bánh thì lại là trái cây khiến cho tôi mới nhìn thấy mấy thứ đó là phát sợ. Anh Phương cũng là một trong các ứng cử viên sáng giá của lớp lý nâng cao. Bởi vì vậy mà cả hai đang cố gắng học thật nhiều để thi cho tốt. Cũng may là tôi thích hóa, nếu không thì chắc không phải là đối thủ xứng tầm của ổng, rồi cũng bị ổng loại khỏi đội tuyển mà thôi. Đang căng thẳng hết sức vì sức ép học dồn của các môn chuyên nên tôi đâm ra đờ đẩn cả. Mặt mày cứ ngu ngu. Nhưng có lẽ tôi cũng chả biết mình như thế nếu tối thứ bảy tuần này thằng Thanh không lên chơi.
Thằng tồi - cháp 9
9. Thằng Thanh nói đến đây thì dừng lại như để trêu gan tôi. Dẫu biết là biết vậy nhưng tôi vẫn nhảy vào :
• Rồi mày thấy gì? Tự dưng đang kể giữa chừng rồi ngưng lại là sao.
• Vậy mà đứa nào mới hứa với tao là không chen ngang nữa hả.
• Cũng tại mày không chịu kể tiếp chứ bộ.
Lúc này nó mới giả vờ tằng hắng mấy cái ra vẻ ta đây là người lớn không thèm chấp dứt mấy đứa con nít như tôi. Nó tiếp tục kể :
« Lúc Thanh vừa tới bãi đổ rác thì thấy hai thằng Sơn và Nhật Sinh đã đứng đó đợi sẵn. Dường như hai đứa này cũng biết được mục đích đến đây của Thanh, thằng Sơn bèn cười khẩy một cái rồi nói :
• Thanh mày làm gì ở đây vậy ?
• Câu này phải để tao hỏi hai đứa mày mới đúng.
Thằng Nhật Sinh chúa ghét cái kiểu bóng gió, nữa đậy nữa hở của hai đứa kia nên nói luôn :
• Hai đứa mày khỏi phải đóng kịch với nhau nữa. Mày muốn tìm cái cặp cho thằng Đức đúng không Thanh. Mày bị con Tú đẹt mắng té tát nên bị chạm mạch à. Bộ mày quên vì ai mà mày bị mắng xối sả như thế !
• Tao không có ngốc đâu nhá. Mày mới là đứa quên đó. Từ lúc bắt đầu chuyện này tới giờ tao thấy thằng Đức chả có làm gì tụi bây hết. Chỉ có tụi bây chọc ghẹo nó thôi. Với lại tại tụi mày làm trò bẩn nên tao mới bị con Tú mắng như vậy.
Thằng Nhật Sinh tức tối nắm lấy cổ áo tôi mà quát :
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



